Thông tin bài hát
Tên bài hát: Tháp Rơi Tự Do
Ca sĩ: DICKSON
Sáng tác: Nhạc Hoa Lời Việt
Album: Tháp Rơi Tự Do (Single)
Ngày ra mắt: 04/04/2025
Thể loại: Việt Nam, V-Pop
Lời bài hát Tháp Rơi Tự Do – DICKSON
Đường đang vắng… vài cơn gió ngang qua, nơi đây đầy lá
Người rời xa, riêng tôi nơi đây khóe mắt đẫm lệ
Ngày dài mệt nhoài cơn ngủ mê
Liệu còn gặp lại trong giấc mơ, bên nhau giống ngày xưa?
Tựa vì sao hiu hắt lẻ loi
Lưu lạc nơi khoảng cách đâu bằng tháng ngày…
thấy ánh mắt hững hờ từ em
Chạnh lòng phải lấp đầy hết nỗi cô đơn
Ừ hóa ra
Tự mình dằn vặt rồi tự mình gạt bỏ hết ký ức
Liệu người ấy thấy không, những khoảnh khắc ta đã .. từng trao từng bên nhau?
Cứ mãi ôm buồn đau, ôm suy tư .. ngày rồi đêm trắng
Dù rằng vẫn biết em chẳng quan tâm
Đến trái tim đang đau nhói nơi anh!
Chính lúc anh bắt đầu yêu
thì em lại muốn tự do đúng không?
Quay lưng đi đành lòng đánh đổi hết vì anh ta
Thế mới thấy anh .. quá sai
Yêu em bỏ qua lý trí
Cứ bất chấp yêu đâm đầu như kẻ mất trí
Còn kỳ vọng dù là mong manh
Tiếp tục dày xéo con tim đầy những xước (vết) sẹo
Mòn mỏi đợi chờ em tới
Cảm giác yêu đương rã rời như trò chơi tháp tự do
Bất giác bay lên thật cao, rớt xuống đáy tự lúc nào?
Em trao anh tình yêu thật điên cuồng
Gieo tương tư ngập lòng rồi buông tay?
Hôm ấy trời đâu mấy khi có nắng đẹp
Nhưng sao lời nói em nhốt anh trong ngày mưa mãi?
Chẳng phải là tình nhạt nhòa mới rời xa
Mà chỉ là, chẳng chịu hàn gắn vết thương
Sao em luôn im lặng không nói?
Có phải anh đã đoán được nơi thâm tâm của em
Thừa nhận rằng vẫn yêu được không?
Dù (là) nói dối thôi cũng chẳng sao!
Thật xót xa.. .
là định mệnh thì dù buồn phiền có đổi thay được đâu?
Vậy mà lòng vẫn chấp nhận níu lấy
Thế mới thấy anh quá sai
Yêu em bỏ qua lý trí
Cứ bất chấp yêu đâm đầu như kẻ mất trí
Còn kỳ vọng dù là mong manh
Tiếp tục dày xéo con tim đầy những xước sẹo
Mòn mỏi đợi chờ em tới…
…
Cảm giác yêu đương rã rời như trò chơi tháp tự do
Bất giác bay lên thật cao, rớt xuống đáy tự lúc nào…
Em trao anh tình yêu thật điên cuồng
Reo tương tư ngập lòng rồi buông tay
Hôm ấy trời đâu mấy khi có nắng đẹp,
Nhưng sao lời nói em nhốt anh trong ngày mưa mãi?
Chẳng phải là tình nhạt nhòa mới rời xa
Mà chỉ là chẳng chịu hàn gắn vết thương
Sao em luôn im lặng không nói?
Có phải anh đã đoán được nơi thâm tâm của em
Thừa nhận rằng vẫn yêu được không?