Lời bài hát 9981 – Lee Phú Quý

9981 - Lee Phú Quý

Thông tin bài hát

Tên bài hát: 9981
Ca sĩ: Lee Phú Quý
Sáng tác: Nhạc Hoa Lời Việt
Album: unknown
Ngày ra mắt: 03/02/2020
Thể loại: Việt Nam, Nhạc Trẻ, Dance Việt

 

Lời bài hát 9981 – Lee Phú Quý

Xuất phát đương đầu tên hổ báo
Cũng may gặp ta Tôn Ngộ Không
Ngay tại nơi chân Ngũ Hành Sơn
Chớp mắt nhưng “Bạch Long” bay mất tăm
Bắt Sa Hà khi ngăn trở ta
Ngay tại Phúc Lăng thu Ngộ Năng

Núi Lĩnh yêu Huỳnh Phong thổi gió
Đã đi cầu “Linh Cơ Bồ Tát”
Ba lần gặp “xương trắng ngàn năm”
Bắt cá ngay tại Thông Thiên đóng băng
Tử kim hồ lô hai đạo nhân
Nhưng nhờ Lão Quân thu phục nhanh.

Tuyết phiêu bồng, hoang mạc không cỏ cây
Ba hồi thăng trầm năm hồi trôi dạt
Trầm luân bao tháng năm chớ xin kiếp trước

Đường Tăng hay giận dỗi
Xua đuổi ta đi không tiếc thương
Hóa thân hổ nơi Bảo Tượng
Đế Trư Ngộ Năng kêu cứu than van Hầu Ca
Chưa đành dứt chân tình Tây Lương nơi nữ vương
Suýt lay động tơ tình nhưng không phụ Như Lai
Một tâm hướng nơi chân trời Tây

Luôn thèm khát nên “thập phương yêu ma” bắt giam
Cũng do “trường sinh bất tử”
Cái tên “Hài Nhi” mang yếm hoa ba chỏm tóc
Luôn nhòm ngó đem Đường Tăng ra nung, hấp, chưng
Có “tam nhị chân hỏa” nên ta chịu thua thôi
Nhờ Quan Thế m “thu phục đồng tử”

Nóng bức như lửa, không giọt nước
Cũng không thể đi nên dừng chân
Kêu trời ngay chân “Hỏa Diệm Sơn”
Khốn đốn mong quạt Ba Tiêu cứu nguy
Đến ba lần đi không thành công
Sau cùng có “Na Tra” mượn thay

Đấu phép ngay tại Xa Trì Quốc
Mấy yêu đạo kia tranh tài nhau
Sư phụ ta nay phải cầu mưa
Lúng túng lên đài nhưng không phép tiên
Cũng do Ngộ Không ra thần thông
Mong được chúng tiên thương tình hộ

Gió lay nhẹ mây lành bay lượn bay
Ba bảy thăng trầm luân hồi trôi dạt
“Phàm thai” qua tháng năm cớ sao bay bỗng

Trời trong xanh đẹp đẽ
Nên Đường Tăng mau đi hóa duyên
Đến khi nhận ra đã muộn
Đã rơi vào nơi hang hốc bao nhiêu nhện tinh
Chưa kịp trốn sa vào gia trang tên rết tinh
Cũng may “Bì Lam Bồ Tát” tay dùng kim thêu
Trừ ma giáng yêu thay Ngộ Không

Ăn quả quý không chịu than van, xô ngã cây
Trấn Nguyên Tử ra phép màu
Bắt ta bỏ vô tay áo u minh càn khôn
Đi tìm kiếm chân trời nơi xa phương thuốc tiên
Thế nhưng Tổ Sư giờ đang “quy ẩn sơn lâm”
“Gần xa tứ phương” thì Quan m đến

Phù sinh như bọt nước lan tràn dâng cao lên dáng ta
Chốn xa trần ai gió bụi, gió mưa triền miên ta vẫn vang cao giọng ca
Không định hết không định nhân tâm trong tấc vuông
Quyết không dừng chân mà trung can vì trong tay bảy hai phép tiên

Phật Như Lai từng nói “Có phải ta hay ngoan cố không?”
Chốn Dao Trì ta náo loạn đến khi thỏa thuê sai đúng ta phân định chi
Nhưng nghiệp báo trong đời ta, ta đâu đắn đo
Cũng không nhận sai một khi ta nhận ra sai
Tề Thiên xuống nhân gian thỉnh kinh

Nhưng truyền thuyết kia làm cho cô đơn thêm lớn hơn
Tiếng anh hùng kia có cần
Cớ sao hà tất ngu ngốc so đo cùng ta
Đây trần thế ta từng đi ngông nghênh bước qua
Suốt trên đường đi dẹp yên trăm nghìn non sông
Trời cao ngước lên ai độ ta
Trăm nạn kiếp nghìn phong ba không lui bước